Liên Khúc Mẹ

Bạn cần cài đặt Adobe Flash Player để xem video này

Get Adobe Flash player

Lời bài hát

Lặng nhìn chiều thu lòng nhớ thương ai.
Gió đưa man mác gợi những u sầu.
Đường xưa nghe lá thu rơi.
Chiều nay ra đứng nơi đây.
Gió lạnh lùng mang nỗi nhớ.
Mẹ già chờ con ngồi đếm lá rơi.
Đếm bao nhiêu lá mà con chưa về.
Ngày xưa con bé ngây thơ.
Mẹ hay âu yếm bên con.
Mẹ bảo mẹ thương con nhiềụ
Thu xưa nhìn lá rơi hoài.
Thương con mẹ trông con về.
Chờ mong tin con ngày tháng.
Lòng đầy lo âu sầu nhớ.

Bao lá thu rơi mà con chưa về.
Chiều nay ngồi đây lòng nhớ thương ai.
Có nghe trong mắt lệ thắm tuôn trào.
Còn đâu bao dấu yêu xưa
Giờ đây con đã đi xa
Mẹ già chờ mong con hoài
Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào
Lời ru êm ái như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng, mẹ yêu

Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu
Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ

Thương con thao thức bao đêm trường, con đã yên giấc
Mẹ hiền vui sướng biết bao
Thương con khuya sớm bao tháng ngày
Lặng lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn

Dù cho mưa gió không quảng thân gầy mẹ hiền
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền
Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm
Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên

Đêm nay nằm nghe sóng vỗ
Êm đềm như tiếng mẹ ru
Lời ru của thuở ban đầu
Nụ cười tiếng khóc đầu môi
Đã làm đời mẹ buồn vui
Đến khi khôn lớn ra đời
Lời mẹ hiền nhớ khôn nguôi.

Năm con tròn xuân chín mộng
Mong sao gió ngọc trăng ngà
Mà đời sao lắm phong ba
Có khi đời là muôn hoa
Có khi mưa gió nhạt nhòa
Nhưng lời mẹ không phôi pha

À .. ơi .. lồi đó cho con ngọt bùi
À .. ơi .. tiếng ra man mác xa vời
Những lúc đông sang,những ngày băng giá tuyết rơi
Lời mẹ hiền như .. giọt nắng .. muôn đời

Nếu gặp ngày dài giông tố triền miên
Chớ buồn rồi đời con sẽ bình yên
Xuân đẹp rồi xuân cũng sẽ phai tàn
Chỉ còn tình mẹ ở mãi tim con

Đêm nay đường xa đất lạ
Gió về ôm ấp biển khơi
Quê hương ở tận phương trời
Lời nào thương nhớ cho nguôi
Những lời nồng nàn trong nôi
Sẽ theo con đến cuối đời
Ơn mẹ ngàn kiếp chưa vơi ..
Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại Cầu mong con mình có một ngày mai Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan Không than không phiền dù lâm hoạn nạn Lòng tin con mình xứng thành người dân Chiều chiều, bên liếp lều tranh Mẹ tôi đứng đợi đàn con Trước gió tóc trắng loa xòa Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương Lòng người mong ước ngày sau Đàn con xứng thành người dân Nhưng nay con đã nên người Thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa Công ơn sinh thành ngày nao đền trả Mẹ ơi con nguyền nhớ lời mẹ khuyên
Mỗi mùa xuân sang
Mẹ tôi già thêm một tuổi.
Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa Mẹ càng gần.
Rồi mùa xuân ấy, tóc trắng Mẹ bay
như gió, như mây bay qua đời con,
như gió, như mây bay qua thời gian.

Ôi Mẹ của tôi!
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay Mẹ rụng, con phải mồ côi.
Gió lay Mẹ rụng, con phải mồ côi.
Mồ côi tội lắm ai ơi!
Đói cơm khát nước biết người nào lo.
Đói cơm khát nước biết người nào lo.

Mỗi mùa xuân sang
Mẹ tôi già thêm một tuổi.
Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa Mẹ càng gần.
Dù biết như thế, tôi vẫn phải tin,
tôi vẫn phải tin Mẹ đang còn trẻ.
Mỗi mùa xuân về Mẹ thêm tuổi mới.
Mỗi mùa xuân mới con mừng tuổi Mẹ
Nhớ đến mẹ hiền con thương vô vàn
Những tháng ngày dài nuôi con vượt những gian nan
Biển trời mênh mông quá, lòng mẹ bao la quá
Sức sống thiên nhiên muôn đời khó quên.

Mảnh đất cùng người đi qua gian khổ
Mái tóc giờ này con hôn màu đất đã khô
Mẹ còn mang hơi ấm, vùng đạn bom đất nóng
Yêu quê mẹ đã đi vào chiến tranh.

[ĐK:]
Dẫu đau thương khó nhọc mẹ đi
Tháng năm thương đàn con chiến đấu
Mong quê hương sạch bóng quân thùNhớ Mẹ l
Tàn chiến tranh, tàn chiến tranh
Mẹ đón con về.

Tháng tháng ngày ngày chăm lo vun trồng
Miếng đất ruộng cày nương khoai gồng gánh đôi vai
Mẹ là thân cây lúa, bền vững trong mưa gió
Yêu quê mẹ đã hoá hạt lúa thơm.
Mẹ tôi thương các con bao nắng mưa đời gian khó
Dù lòng mẹ chẳng lo những sớt chia hạt cơm nghèo
Lời tôi hỏi mẹ rằng mẹ chẳng ăn sao mẹ no
Mẹ tôi cứ mỉm cười có bao giờ mẹ đói đâu

Nhiều đêm thao thức quai đôi mắt mẹ quằn quặn lắm
Mẹ ngồi khâu áo con để sớm mai con đến trường
Lời tôi hỏi mẹ rằng mẹ cớ sao không ngủ đi
Mẹ tôi cứ mỉm cười có bao giờ buồn ngủ đâu

Rồi mùa đông trôi áo mẹ rách đã nhiều rồi
Gió mùa lạnh từng cơn mẹ nói mẹ vẫn ấm êm
Rồi mùa xuân sang mẹ may áo mới cho con
Để con vui đón xuân về mẹ già mẹ chẳng cần chi

Rồi thời gian trôi tóc mẹ tôi đã bạc rồi
Tháng ngày dài âu lo mẹ đau nằm bên mái hiên
Mẹ nằm co ro nhìn con nước mắt mẹ cười
Mẹ nay đã khoẻ nhiều rồi lưng mẹ chẳng hề chi đâu

[Nhà tôi nghèo, cơm không đủ ăn, mẹ nói: Mẹ không đói.
áo mẹ rách, gió mùa đông lạnh về, mẹ nói: mẹ không lạnh.
Rồi đến lúc mẹ bệnh nặng, mẹ nằm liệt giường, mẹ vẫn nói: Mẹ khoẻ lắm con ơi!]

Xem thêm

Video Thy Nhung

  Xem thêm

Video Nhạc trữ tình

    Xem thêm